SẢN PHẨM NỔI BẬT

FACEBOOK

lỗi
  • JLIB_DATABASE_ERROR_FUNCTION_FAILED
Cảnh báo
  • Info: COM_VIRTUEMART_ASSIGN_VM_TO_MENU

Biển báo gây sốc trước thang máy siêu thị

Thứ ba, 31 Tháng 12 2013 15:56 Xuất bản trong Tin tức

Biển báo " Thang máy cấm tiêu, tiểu" được dán trong một siêu thị ở tỉnh Sóc Trăng.

Những ngày thời tiết oi bức, nắng nóng kéo dài của mùa hè khiến nhiều người muốn kiếm tìm cho mình một nơi mát mẻ để được thư giãn và ít nhất là cảm thấy dễ chịu hơn. Đi dạo trong siêu thị có vẻ là một lựa chọn hợp lý. Với hệ thống điều hòa mát mẻ, vừa đi dạo và tham quan ăn uống quả thật rất tuyệt.

 

 

Đó là một buổi trưa, tôi cùng một vài người bạn chọn siêu thị ở TP Sóc Trăng (tỉnh Sóc Trăng) là nơi “trú nắng” cho mình. Bước vào một không gian thoáng đãng và hiện đại cùng với hệ thống máy điều hòa cực mát phần nào làm dịu đi những tia nắng chói chang ngoài kia. Thật ra chúng tôi không mua gì, chỉ có ý định “tận dụng” cái siêu thị này mà giải tỏa biết bao nóng bức trong người.

Tôi vẫn cứ đi loanh quanh để tham quan và vô tình bắt gặp một tờ giấy được dán phía trước thang máy của siêu thị. Trên tờ giấy ghi rõ dòng chữ: “Thang máy cấm tiêu, tiểu”. Tôi chợt cười thầm trong bụng, tại sao lại ghi như vậy chứ? Đây rõ ràng là một nơi hiện đại, văn minh. Tờ giấy đó đã làm mất đi vẻ văn minh ấy.

Tôi nghĩ chắc có ai đó giở trò trêu đùa đây mà. Tuy nhiên khi nhìn xung quanh, tôi thấy có rất nhiều bảo vệ và nhân viên của siêu thị cùng lúc đó là một nhân viên từ thang máy bước ra thì tôi mới hiểu. Có lẽ chính người của siêu thị đã dán tờ giấy ấy. Tôi thử đặt chân vào thang máy, và đúng là có một mùi gì đó “khác thường”. Xem ra cậu nhân viên lúc nãy cũng khá hay khi chịu đựng cái mùi ấy khi di chuyển từ tầng 2 xuống tới đây.

Một tờ giấy như thế lại làm tôi phải suy nghĩ. Cũng phải có lý do thì phía siêu thị làm như vậy. Tôi không tiện hỏi nhưng những gì rành rành trước mặt đã cho tôi đáp án. Phải chăng ý thức của một số người đang ngày càng xuống cấp? Những nơi như siêu thị chẳng lẽ không có một cái nhà vệ sinh phục vụ nhu cầu khác hàng hay sao?

Tờ giấy trước thang máy của một siêu thị ghi rõ thang máy cấm tiêu tiểu.

Tờ giấy trước thang máy của siêu thị ghi rõ “thang máy cấm tiêu tiểu”.

Đó có thể là trò nghịch ngợm của bọn trẻ? Thế thì những bài giảng về phép lịch sự nơi công cộng rồi cách bảo vệ môi trường… các em chưa “học thuộc” chăng? Hoặc đó là những trò quậy phá của “người lớn” nào đó. Nhưng làm vậy thì có ích lợi gì? Vâng, việc này chẳng đáng là bao nhưng nó lại để lại một vết nhơ về ý thức văn hóa nơi công cộng.

Tôi không so sánh con người với thú vật nhưng ai ai cũng biết và hiểu rằng con người khác với thú vật ở chỗ có ý thức rất cao, nhận thức được lợi hại. Con người hoàn toàn có thể điều chỉnh hành vi của mình cho đúng chuẩn mực.

Ý thức của mỗi chúng ta nơi công cộng là một điều rất quan trọng. Mỗi người có ý thức thì sẽ tạo ra một môi trường lành mạnh. Bài học này quá quen thuộc và ai ai cũng có thể nhắc đi nhắc lại. Ấy vậy mà nhân viên siêu thị phải nhắc khéo khách hàng mình không được tiêu tiểu trong thang máysiêu thị của họ.

Đối với siêu thị tờ giấy “cấm” này sẽ làm mất đi mỹ quan, vẻ hiện đại của một trung tâm mua sắm. Với chúng ta và đặc biệt là những ai đã từng một lần phạm điều cấm mà đáng ra không cần phải nói là cấm ấy sẽ cảm thấy ra sao?

Nếu những du khách nước ngoài đem bức ảnh về tờ giầy đề chữ “thang máy cấm tiêu tiểu” về nước họ, cho con cháu họ xem thì hình ảnh con người Việt Nam trong mắt bạn bè thế giới sẽ thế nào? Câu chuyện nhỏ thế thôi cũng đủ để ta ngẫm nghĩ về ý thức nơi công cộng của một số người.

Cuộc truy lùng đại gia bán thang máy ở Đà Nẵng

Thứ tư, 25 Tháng 12 2013 11:17 Xuất bản trong Tin tức

Là chủ công ty chuyên kinh doanh lắp đặt thang máy tên tuổi, Phạm Văn Định (Giám đốc Công ty TNHH thang máy Đại Nam Á) không nghĩ có lúc lại bị bắt khi đang trốn chui trốn nhủi trong căn nhà trọ tồi tàn.

Cục Hậu cần (Quân khu V) ký hợp đồng với công ty Đại Nam Á (trụ sở tại đường Đỗ Quang, Đà Nẵng) về việc cung cấp lắp đặt thang máy. Giám đốc Định sau khi nhận gần 250 triệu đồng đã nhiều lần trì hoãn thực hiện hợp đồng. 

Tháng 8, sau 3 tháng chờ đợi, khách hàng ra “tối hậu thư” phải hoàn thành lắp đặt hoặc hoàn lại số tiền thì bất ngờ nhận được thông tin Định âm thầm bán nhà, đóng cửa công ty bỏ trốn khỏi địa phương. 

Vụ việc được chuyển cho Cơ quan điều tra Khu vực 1 (Quân khu 5) thụ lý. Xác định Định có dấu hiệu “lạm dụng tín nhiệm, chiếm đoạt tài sản”, nhưng bỏ trốn khỏi địa phương, ngày 11/9 cơ quan điều tra ra quyết định truy nã đặc biệt.

Cùng lúc này, Công an quận Thanh Khê liên tiếp nhận trình báo của nhiều người về việc Định không thực hiện hợp đồng. Cùng gặp nhau tại cơ quan điều tra, những nạn nhân không khỏi té ngửa khi hay tin, vị giám đốc của một công ty lớn, sang trọng, có hàng chục công nhân và đi đến đâu đều quát tháo, thúc giục công nhân lại là kẻ lừa đảo, đang bị truy nã.

Ngoài việc cứ ký bừa hợp đồng, ứng tiền trước rồi “dông thẳng”, Định có nhiều chiêu chiếm đoạt tài sản kiểu “rút ruột” có một không hai. Nạn nhân Nguyễn Trịnh Lê (quận Hải Châu) cho biết có nhu cầu lắp đặt thang máy cho khách sạn mới xây nên nhờ đến Định là người “rất có uy tín”. 

Trước khi làm hợp đồng, Định còn dẫn khách đi tham quan các công trình mình từng lắp đặt. Mỗi lần như vậy, Định đều có người tháp tùng… khiến ông yên tâm, cho ứng toàn bộ tiền đầu tư, đồng thời giới thiệu thêm cho Định 3 mối “sộp” khác. 

Định lắp thang máy cho ông Lê, sau đó tiếp cận và ký kết hợp đồng với những mối do ông Lê giới thiệu. Khoảng nửa tháng sau, Định cùng một nhân viên nữa đến yêu cầu ông Lê cho bảo trì thang máy, tháo sạch các phụ tùng của thang máy đem về “bảo dưỡng”. Họ hẹn chủ nhà “một tuần sau quay lại”. 

Nhưng từ đó Định lặn mất tăm, khiến chiếc thang máy chỉ còn cái khung, đứng trơ một chỗ. Liên hệ số điện thoại của Định không được, ông Lê thử dò qua 3 nơi mình giới thiệu và mới biết 2 nơi Định lấy tiền rồi chưa thực hiện, một nơi chỉ có vỏ thang máy, còn ruột cũng được Định rút mang đi “bảo trì” như công ty mình.

Theo Công an quận Thanh Khê, Định mở công ty từ đầu tháng 3/2009. Từ những năm 2009 đến đầu năm 2012, Định thực sự “làm mưa làm gió” về thị trường thang máy ở Đà Nẵng và các tỉnh lân cận. 

Không chỉ các công trình tư nhân lớn nhỏ, nhiều đơn vị nhà nước cũng đều yên tâm tìm đến và gửi gắm vào Định. “Ăn nên làm ra”, từ phận ở rể trong căn nhà cấp 4 trên một con hẻm nhỏ, Định xây nhà mặt tiền to tướng ở quận Hải Châu... 

Nhưng trong lúc thời thế đang thịnh, thu lợi nhiều cũng là lúc Định sa vào ăn chơi, cờ bạc, cá độ. Khoảng đầu năm 2012, Định lâm vào nợ nần nhưng vẫn không từ bỏ ăn chơi, tiêu xài hoang phí. Định đã lừa đảo để chiếm đoạt tài sản của khách hàng với số tiền hàng chục tỷ đồng.

Sau khi cơ quan điều tra khu vực 1 ra quyết định truy nã đặc biệt với Định, xét thấy hành vi của nghi can không dừng lại chỉ một trường hợp, ngày 23/9 Phòng Cảnh sát truy nã (PC52) Công an Đà Nẵng đã xác lập chuyên án truy xét.

Lúc tiếp nhận hồ sơ, thông tin về Định quá mù mờ. Ở nơi đăng ký thường trú, gia đình Định đã bán nhà, rồi dọn đi đâu không rõ, công ty đóng cửa… các trinh sát PC52 phải nhờ đồng nghiệp ở Bình Định gửi hình ảnh từ chứng minh thư để có thể nhận dạng, đối chiếu.

Tiếp tục thu thập tư liệu, các trinh sát xác định, khoảng giữa năm 2013, vợ và con gái của Định liên tục bị nhiều giang hồ tìm đến đòi nợ, uy hiếp khiến phải bán nhà, sau đó di chuyển lên quận Liên Chiểu mua căn nhà nhỏ. 

Xác minh ở hơn 100 tổ thuộc các phường của quận Liên Chiểu, các trinh sát vẫn chưa lần ra được manh mối nào. Điều tra sau này cho thấy, đây là một thủ đoạn của Định nhằm đánh lạc hướng điều tra của công an. 

Nhờ đến các trinh sát địa bàn, cuối cùng cũng xác định được vợ của Định đang làm công nhân trong Khu công nghiệp Hòa Khánh và khả năng gia đình đã chuyển ra thuê trọ, sinh sống quanh khu vực trên. 

Tiếp tục mất nhiều ngày, các trinh sát mới mới nhận dạng được vợ Định trong số 4.000 công nhân nữ ra vào công ty mỗi ngày và đều đeo khẩu trang. Khi biết được vợ chồng Định đang ẩn náu trong khu trọ trong con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo ở khu vực phường Hòa Khánh Bắc, thậm chí nhiều lần nhìn thấy Định, nhưng do địa bàn không thuận lợi cho việc bắt giữ, các trinh sát mai phục đợi thời cơ thuận lợi khác.

Một ngày cuối tháng 10, trinh sát quyết định tiếp cận. Nơi con hẻm nhỏ, Định rời căn trọ ọp ẹp trên chiếc xe đạp, đeo khẩu trang ra đầu ngõ mua thuốc lá. Xe vừa dừng lại, lập tức 5 trinh sát có mặt, cất giọng: “Phan Văn Định, anh đã bị bắt”, bập chiếc còng sáng bóng vào tay. 

Tại cơ quan công an, Định khai vốn xuất thân cơ cực, nghèo khó ở Bình Định, nhưng không đầu hàng số phận. Một mình rời quê tự kiếm tiền đi học, tự thân mưu sinh, lập nghiệp ở đất Đà thành. 

Cảm mến Định, gia đình vợ Định sau này đã gả con gái cho, giúp sức để mở công ty. Làm ăn phát đạt, Định sa ngã bởi những cám dỗ tệ nạn. 

Cũng theo lời Định, anh ta không sợ cơ quan điều tra lần ra mình bằng việc sợ bọn giang hồ. “Nếu chẳng may để chúng lần ra nơi ở, với số nợ không trả được, tôi có thể bị đánh đến mất mạng”, Định nói. 

Hiện Định bị bàn giao Cơ quan Điều tra hình sự khu vực 1 (Quân khu 5) để tiếp tục làm rõ về hành vi “lạm dụng chiếm đoạt tài sản”.

Theo Pháp luật Việt Nam

Hơn 2 năm bỏ trốn sau sự cố đứt cáp thang máy công trình xây dựng khách sạn làm 4 người chết vì rơi từ độ cao 17 m, Tâm đến công an đầu thú.

Chiều 6/12, Huỳnh Văn Tâm đến Công an TP Cần Thơ trình diện và bị tạm giữ về hành vi Vi phạm các quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng. Thợ hồ 19 tuổi này thừa nhận đã điều khiển thang máy (còn gọi là vận thăng) đưa vật tư lên cao tại công trình xây dựng khách sạn Vạn Phát ở Cồn Khương (TP Cần Thơ).

 

.

"Tôi cho 5 công nhân đi nhờ thang máy mà không nghĩ sẽ gây hậu quả. Sau đó vì sợ quá nên tôi bỏ nhà đi cho quên chuyện và được gia đình gọi về đầu thú khi hay tin những người liên quan bịđiều tra", Tâm nói.

Liên quan vụ án, Công an TP Cần Thơ đề nghị VKS cùng cấp truy tố ông Trần Hoàng Thám, Nguyễn Trọng Hiếu và Nguyễn Thanh Vàng tội Vi phạm các quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng. Ba bị can này đều được tại ngoại hầu tra.

Hơn 2 năm trước Công ty Vạn Phát ký hợp đồng với Công ty cổ phần Xây dựng - Thương mại Minh Vy (Cần Thơ) về việc xây dựng khách sạn Vạn Phát. Đơn vị này này ký hợp đồng khoán mọi việc cho thành viên công ty là ông Trần Hoàng Thám.

Tháng 3/2011, ông Thám ra tiệm cửa sắt đặt làm máy vận thăng cao 30 m đưa vào sử dụng để vận chuyển vật tư lên công trình cao 8 tầng. Thang máy này được cho là không đăng ký, kiểm định và ông Thám cũng không ban hành nội quy sử dụng và bố trí người điều khiển không chuyên môn, không thẻ an toàn lao động.

Quá trình sử dụng lâu ngày, tiệm cửa sắt đã cảnh báo dây cáp bị tưa, rỉ sét cần phải thay thế để bảo đảm an toàn nhưng ông Thám bỏ qua. Việc này cán bộ giám sát Nguyễn Trọng Hiếu biết rõ nhưng không xử lý mà cùng đơn vị thi công thử tải và tiếp tục cho sử dụng.

Ông Vàng là thợ hồ có nhiều kinh nghiệm nên được ông Thám giao làm đội trưởng thi công, phân việc cho từng người. Sáng ngày 3/10/2011, người điều khiển thang máy vắng mặt, ông Vàng phân công phụ hồ chưa được tập huấn về an toàn lao động là Huỳnh Văn Tâm lên điều khiển.

Lúc vận chuyển hơn 200 viên gạch ống nặng khoảng 250 kg lên cao, Tâm cho 5 công nhân đi nhờ. Đến độ cao 17 m, dây cáp thang máy đứt khiến ông Nguyễn Văn Nhung, Nguyễn Hoàng Thái, Nguyễn Văn Mít và Huỳnh Văn Sáu thiệt mạng. Thợ hồ Trần Minh Hoàng bị đa chấn thương, điều trị tại bệnh viện gần 3 tuần nhưng từ chối giám định thương tích.

Giây phút khủng khiếp bị kẹt trong thang máy

Thứ tư, 20 Tháng 11 2013 12:05 Xuất bản trong Tin tức

Thang may rung chuyển và dừng lại, đèn vụt tắt. Tôi nhấn hoài cái nút báo động mà chả có tín hiệu gì. Chỉ có mình tôi với ý nghĩ "liệu mình có chết ngộp không?".

Có bao giờ bạn phải sống trong bóng tối, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài chưa? Thật khủng khiếp các bạn à.

Tôi sống ở một chung cư thuộc hàng trung cấp trên đường Lũy Bán Bích (quận Tân Phú, TP HCM). Sáng 6/3 lúc tôi đang đi thì thang máy rung chuyển (cảm giác là bị rơi xuống), đèn bỗng vụt tắt. Lúc này chỉ có một mình tôi trong thang máy.

Trong đầu tôi lúc ấy nghĩ ngay đến câu chuyện những người bị chết ngộp trong thang máy mà tôi từng được đọc trên báo, xem trên phim. Sợ hãi là phản ứng đầu tiên của con người, tôi cũng vậy, cái cảm giác thật khủng khiếp… 

Vốn là người luôn trang bị cho mình những kỹ năng sống cần thiết, tôi nhớ ngay đến “bài học thang máy”, lấy điện thoại ra để bật sáng. Nhưng hỡi ôi, trời đất ơi, nhấn hoài cái nút báo động mà chả có tín hiệu gì. Một chút ánh sáng leo lắt cũng không có, càng nhấn nút thì thang máy càng rung.

Thôi rồi, tôi thầm nghĩ: “Không biết người ta có biết mình kẹt trong này không”. Tôi nhớ có mấy lần mất điện tôi phải leo mười mấy tầng lầu lên xuống rồi, có lẽ nào tôi cũng ở trong này mấy tiếng đồng hồ không. “Liệu tôi có chết không nhỉ”?

Tiếp tục “bài học thang máy”, tôi bấm điện thoại gọi cho ban quản lý, bảo vệ chung cư. Nhưng bất thành. Điện thoại báo máy bận. Thôi tôi nhớ rồi họ đâu có dùng tổng đài đâu, bận là chuyện đương nhiên.

Tiếp tục gọi lại thì lúc này điện thoại không có sóng, mọi ngày bước vào thang máy là sóng điện thoại chập chờn. Vậy mà lúc này chiếc Nokia vốn được mệnh danh sóng tốt lại không thể kết nối được.

Hoảng sợ…

Tôi nhớ đến bộ phim hoạt hình trên ti vi mà tôi được xem cùng con tôi. Người đàn ông hướng dẫn một đứa bé rằng khi gặp nguy hiểm, điều đầu tiên chúng ta làm là “phải hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh, sau đó mới tìm cách giải quyết”.

Tôi hít thở thật sâu, thấy dễ chịu hơn. Tôi gõ cửa thang máy nhẹ nhẹ mấy cái (gõ mạnh sẽ làm thang máy rung chuyển) và tôi gọi lớn “Có ai ở ngoài đó không? Giúp tôi với. Tôi bị kẹt thang máy rồi”.

Sau một vài lần như vậy thì có người nghe. Một chị đáp trả: “Bị mất điện rồi”, “Chắc người ta đang sửa đấy, chị đợi chút đi”. Các bạn biết cảm giác của tôi thế nào không?

Tôi vui lắm, chí ít cũng có người nghe được tôi nói, may ra họ sẽ cứu được tôi. Tôi đề nghị: “Chị ơi, giúp em với, em ở trong này lâu lắm rồi, chị giúp em gọi bảo vệ đi”, rồi tôi đọc số điện thoại cho chị ấy gọi.

Qua lớp cửa thang máy chị ấy nghe không rõ, tôi phải đọc lại, rồi trong khi chị ấy gọi thì đèn thang mấy bật sáng. Thang máy báo “overload” rồi khoảng 30 giây sau nó bắt đầu chạy lại.

Tôi cảm ơn người chị đã đứng ngoài thang máy cố gắng giúp tôi, trong giây phút hoảng loạn ấy, một giọng nói, một lời trấn an đã giúp tôi bình tĩnh hơn.

Câu chuyện tôi kể vừa xảy ra hôm nay, giờ kể lại cho các bạn tôi vẫn còn mang cảm giác ghê sợ. Có thể nói đây là chuyện khủng khiếp nhất đến thời điểm này mà tôi gặp phải.

“Nếu trẻ con bị kẹt thang máy thì sao nhỉ?”. (trẻ con dưới 6 tuổi không được tự ý đi thang máy, nhưng liệu 6 - 12 tuổi có biết cách xử lý không) "Liệu chúng sẽ làm gì?”

Hoảng loạn, khóc lóc… và không biết có chuyện gì sẽ xảy ra nữa? Các ông bố, bà mẹ, chúng ta hãy trang bị cho con chúng ta những kỹ năng sống cần thiết, đơn giản, hữu ích nhất, để chắc rằng dù trong bất cứ tình huống nào nó cũng có thể vượt qua.

Thiết nghĩ, lúc đó đội bảo vệ chung cư, hay đội kỹ thuật của họ cử người đến trước thang máy và nói với tôi rằng. “Chị ơi, chúng tôi xin lỗi, thang máy gặp xử cố, chúng tôi đang xử lý, mong chị thông cảm và giữ bình tĩnh, thang máy sẽ hoạt động trong vài phút tới” thì có lẽ tôi cũng chẳng phải đấu trí với chính mình làm gì.

Có lẽ, văn hóa ứng xử của người Việt còn thiếu từ “xin lỗi” chăng? Vẫn nhớ câu chuyện của một vị giáo sư, ông ấy kể với chúng tôi rằng: ở phương Tây khi người ta đào đường, bao giờ cũng có dòng chữ “Chúng tôi vô cùng xin lỗi vì sự bất tiện này gây ra cho các bạn…”. Còn ở VN ta đường chưa đào đã bị rào chắn cả chục mét rồi, đến khi đào thì đã thấy tấm biển ghi “Gia hạn lần 1”, “Gia hạn lần 2”, “Gia hạn lần 3”, cứ thế cả mấy năm trời gia hạn mà mỏi mắt đi tìm dòng chữ “xin lỗi”…

Trang 1 / 29

About Us

Thương hiệu Điện Cơ Hà Nội đã được biết đến từ nhiều năm nay với các sản phẩm đa dạng trong ngành công nghiệp và đời sống xã hội.... chi tiết

Hỗ trợ online

Kinh doanh

 Kỹ thuật